“Xin cô đấy, tổ tông Trương, tôi không cố ý phạm sai lầm đâu, xin cô nể tình tôi đã lớn tuổi, tha cho tôi lần này đi!” Cụ Đinh khóc nức nở, nhìn có vẻ rất thê thảm, lão ta liên tục dập đầu van nài.
Trương Kỳ Mạt khẽ nhíu mày, cũng cảm thấy ngài ngại, một ông cụ liên tục dập đầu với mình thì ra thể thống gì nữa.
“Thôi đi vậy, quản gia Lý, tôi thấy lão đã lớn tuổi rồi, tha cho lão đi.” Trương Kỳ Mạt nói.
“Vâng, cô Lâm.” Lý Bộc đáp với giọng cung kính.
Rồi sau đó, Lý Bộc lạnh lùng nhìn Đinh Thần Nhất, đạp mạnh vào người lão ta.
“Lão còn xưng là Tông Thần Nhất à? Cái đồ chó chết! Cả bó tuổi rồi, còn giở trò vô liêm sỉ, đi bắt cóc cô Trương? Đánh không thắng thì dùng thủ đoạn đê tiện?” Lý Bộc hừ lạnh, gương mặt toát ra vẻ khinh thường, giết thể loại như thế này còn sợ làm bẩn tay mình.
Cô Lâm đã nói như thế, vậy thì tha cho lão ta vậy, đợi lát nữa gọi điện cho cậu chủ, nói với cậu chủ rằng nhà họ Vương vẫn còn chưa chịu bỏ thói xấu!
“Cảm ơn cô Trương, cô thật rộng lượng!” Đinh Thần Nhất dập đầu liên hoàn, luôn miệng cảm kích.
Trương Kỳ Mạt không buồn quan tâm đến Đinh Thần Nhất nữa, cô nhìn ba anh em Lưu Quân, rồi nói: “Anh Lưu, cảm ơn các anh đã giúp tôi, hay là anh qua nhà tôi uống ly trà đi.”
“Không dám, đây là chuyện chúng tôi nên làm. Cô Lâm, cô đi thong thả.” Lưu Quân cười, nói một cách khách sáo, làm gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/631634/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.