Mười hai cây châm Huyền Môn, có một tấc, ba tấc, năm tấc, bảy tấc, ba loại dài ngắn không đều.
Lâm Ẩn vung tay, một hàng chữ hiện lên, làm trôi chảy như nước đổ mây trôi, anh nhẹ nhàng châm cứu vào từng huyệt vị trên người cụ Tề.
Rồi sau đó, Lâm Ẩn cầm cổ tay của cụ Tề lên, vài luồng nội kình chảy vào cơ thể cụ, thúc đẩy kinh mạch và khí huyết.
Gương mặt trắng bệch của cụ Tề nhanh chóng nổi lên sắc đỏ.
Lâm Ẩn rút mươi hai cây châm lại nhanh như chớp, cất chiếc hộp bạc vào trong túi áo của mình, nhìn ông nội mình bằng vẻ mặt phức tạp.
Từ nhỏ anh đã dốc sức học tập thuật Kỳ Hoàng, mười hai châm Huyền Môn là sở trường của anh, hễ người bệnh còn một hơi thở, anh đều có thể kéo dài sinh mệnh của bọn họ. Đây là cách chữa bệnh bằng hình thức châm cứu cổ truyền của đạo gia Huyền Môn, không thể giải thích bằng kỹ thuật chữa trị của y học hiện đại được.
Vì lúc trước con trai thứ ba của cụ Tề bị giết hại, tuổi cụ đã lớn, khí huyết kém, tức giận làm đau tim và cao huyết áp, nỗi phiền muộn nghẹn lại trong lòng, mới đẫn dến chuyện hôn mê mãi vẫn chưa tỉnh dậy.
Bây giờ đã xua tan nỗi phiền muộn này, tất nhiên sẽ không còn vấn đề gì nữa.
“Khụ khụ.” Cụ Tề chậm rãi mở mắt ra, ho khan hai tiếng, cụ híp mắt nhìn Lâm Ẩn chăm chú, ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Mặc dù tuổi tác của cụ Tề đã cao, nhưng trông cụ vẫn uy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/631620/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.