"Hả? Anh định đi công tác sang tỉnh khác à?" Trương Kỳ Mạt nghi ngờ hỏi: "Em là sếp của anh mà sao đến em cũng không biết?"
Lâm Ẩn nói: "Là chuyện hội đồng quản trị của tập đoàn bố trí riêng cho."
"Hừ!" Trương Kỳ Mạt hừ lạnh một tiếng: "Phía bên chủ tịch Ngô cùng hội đồng quản trị đến cả việc sắp xếp căn biệt thự này cũng không cho em biết, mà lại giao cho anh biết trước, anh sâu không lường được luôn ấy nhỉ?"
Lâm Ẩn cười bảo: "Ơ, chẳng phải co công việc nghiên cứu đá quý của em quan trọng quá, nên hội đồng quản trị không tiện làm em phân tâm vì mấy chuyện vặt vãnh à. Tất nhiên phải giao cho trợ lý là anh đây làm thay chứ."
Trương Kỳ Mạt lườm một chút một cái: "Miệng dẻo ghê đấy."
Dù bên ngoài nói là thế, nhưng trong lòng cô thấy rất vui.
"Đúng rồi, vậy anh đi công tác ở đâu vậy? Làm việc gì?" Trương Kỳ Mạt nghiêm túc nói.
"Đến thủ đô, thương lượng với khách hàng." Lâm Ẩn đáp.
"Ồ." Trương Kỳ Mạt gật đầu, không hỏi thêm chuyện của Lâm Ẩn nữa.
Lâm Ẩn đi công tác sang cũng tốt, khỏi bị cái cô Vương Hồng Lăng ở thành phố Thanh Vân này quyến rũ!
"Đi bao lâu? Ngày mai đi rồi sao? Đến nơi anh nhớ gọi báo tin cho em nhé." Trương Kỳ Mạt dặn.
"Lâm Ẩn gật đầu: "Ừ, mai bay rồi, đi tầm mười ngày nửa tháng ấy."
"Đúng rồi, em giữ lại số của hai người này đi, đây đều là bạn bè thân thiết của anh đấy. Có chuyện gì thì cứ gọi điện cho họ." Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/631607/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.