“Không được đi! Anh đứng lại cho tôi!” Vương Hồng Lăng tức đến nghiến răng, hung ác nhìn theo bóng lưng của Lâm Ẩn.
“Anh sỉ nhục Vương Tử Văn như vậy, đây là thù máu! Không có tôi che chở, anh còn sống được ở thành phố Thanh Vân này sao?” Vương Hồng Lăng thẹn quá hóa giận nói.
“Ấu trĩ.”
Lâm Ẩn cũng không quay đầu lại, hời hợt bỏ lại một câu.
Vương Hồng Lăng ôm mặt, hít sâu một hơi, nhìn bóng dáng rời đi ung dung của Lâm Ẩn, cô ta cảm thấy có thể nổ tung vì tức giận.
“Tôi ấu trĩ?” Vương Hồng Lăng cảm thấy không thể tin được: “A Lục, A Thất, hai cậu nói người này có phải rất kì quái không?”
A Lục ngập ngừng, muốn nói cô chủ trước mặt Lâm Ẩn thật sự trẻ con… Nhưng lại không dám nói...
“Cô chủ, lúc cô và A Thất vẫn chưa đến, tôi tận mắt nhìn thấy Lâm Ẩn đối diện với mười mấy người cầm súng, mắt cũng không chớp, dường như trước mắt anh ấy là một bầy kiến.” A Lục ra vẻ nghiêm trọng nói: “Bầu không khí kiểu này chắc chắn không phải là ngụy trang.”
Vương Hồng Lăng hơi nhíu mày, ngờ vực nói: “Sao cậu không nghĩ anh ấy bị dọa cho sợ ngớ người? Đứng ngây ra không dám cử động?”
“Cô chủ, tôi lăn lộn ở nước ngoài nhiều năm như vậy, tình cảnh lớn thế nào tôi cũng đã từng gặp qua. Nhưng cái tên Lâm Ẩn này mang cho tôi một cảm giác cực kỳ khủng khiếp, còn nguy hiểm hơn khi tôi bị mấy biệt đội nhắm đến. Tôi cảm thấy anh ấy không phải là đang nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/631573/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.