“Không phải chứ? Cậu Vương khó tính đến vậy à? Đến cả bức họa Phong Vũ Ba Tiêu này mà cũng không vừa mắt cơ á? Bức họa này bét nhất cũng phải tầm bảy, tám triệu đấy!” Một vị chuyên gia lớn tuổi kinh ngạc thốt lên.
“Chậc, không hổ là cậu cả nhà họ Vương, tầm mắt cũng cao hơn người thường một bậc, tôi chơi cái thú sưu tầm này bao nhiêu năm rồi mà trong tay còn chưa có nổi thứ gì cao cấp đến vậy! Mua được một bức tranh cổ hàng thật giá này thì cả đời vẫn thấy đáng giá!” Một người đàn ông trung niên tấm tắc khen không ngớt miệng.
“Quá tuyệt vời, hôm nay đúng là được dịp ngắm đã mắt! Khí phách này của cậu Vương quả nhiên người thường không thể tưởng tượng nổi.”
Vương Tử Văn cười cười, biểu cảm vênh váo tự đắc, cực kỳ hài lòng với tình huống này vì nó mang đến cho hắn cảm giác mình thượng đẳng hơn hẳn.
“Kỳ Mạt, cuối cùng cháu đã thấy được khí khái của Tử Văn rồi phải không? Hiểu hết kiến thức Đông -Tây, mắt thẩm mỹ lại cao, tiền bạc và địa vị càng khỏi cần bàn tới, tìm đâu ra một thanh niên trẻ tuổi ưu tú như vậy chứ?” Trương Hồng Ngọc cười toe cười toét, không ngừng tâng bốc cháu trai mình.
Nói xong, bà ta lạnh lùng liếc mắt nhìn Lâm Ẩn: “Tên vô dụng nhà cậu, hôm nay đã được mở rộng tầm mắt chưa? Với mức sống của tầng lớp như Tử Văn, cậu có cố gắng cả đời cũng không bò được tới ngưỡng cửa đâu. Cậu nhìn xem, so với Tử Văn cậu kém hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/631553/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.