Ta ôm lấy bé con của ta, dịu dàng nói: “Phụ thân không tốt, chúng ta không cần hắn nữa có được không?”
Mặt nữ nhi đỏ bừng, nhưng dù sao thì sốt cũng đã hạ, chỉ là bị sốt lâu quá, hỏng cả giọng.
Con bé nắm tay ta, khàn khàn nói: “Nương đừng buồn, phụ thân không tốt, không cần phụ thân, An An vĩnh viễn yêu nương nhất.”
Ta quay đầu đi lau nước mắt nơi khóe mi, ôm chặt bé con của ta.
Bảo bối ngoan ngoãn như vậy, ta suýt chút nữa đã mất con bé rồi.
Tháng trước, bên ngoài thành Võ Bình bùng phát dịch bệnh mùa hè, người mắc bệnh sốt cao không hạ, sườn ngực căng tức, khiến sài hồ trong thành trở nên khan hiếm và đắt đỏ.
Phu quân ta vốn là một lang quân, trong y quán luôn có sẵn một số loại thảo dược thông thường này.
Ta nghe được tin tức, đặc biệt sai gã sai vặt mang theo bạc đến y quán, dặn phu quân ta giữ lại một phần sài hồ cho ta, để phòng khi cần thiết.
Bọn ta là phu thê, vốn dĩ không cần tính toán rõ ràng như vậy, nhưng phu quân ta nói:
“Nàng là thê tử của ta, càng phải lấy thân làm gương, nếu mỗi người thân đều dựa vào quan hệ đến đây lấy thuốc miễn phí, vậy y quán của ta còn có thể mở được không?”
“Hơn nữa người làm y, chúng sinh bình đẳng, sao ta có thể dựa vào quan hệ thân sơ để bán thuốc khám bệnh.”
Phu quân ta vừa dứt lời, những người dân xung quanh đều khen ngợi hắn vô tư vô ngã, thanh liêm chính trực, ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-phai-chi-mot-goc-thao-duoc-thoi-u-den-muc-hoa-ly-khong/5212570/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.