Bữa tối này liền có nhiều hơn 2 phần vì anh em Vân Họa và Vân Hằng quyết định ở lại đây một đêm. Vì vậy vốn mọi lần trên bàn ăn chỉ có Phùng Nhạc hay nói nhưng bây giờ thêm cô em gái Vân Hằng hoạt bát.
Thế là bữa ăn liền rộn ràng vui vẻ hơn mọi ngày.
Đối với Phùng đại lão gia thì đây chính là điều khiến ông vui vẻ nhất. Ở tuổi giàngườita cần gì? Không phải chỉ mong con cháu luôn quay quần bên mình trải qua không gian gia đình ấm cúp sum họp hay sao.
"Linh Linh, bây giờ chị đang là giám đốc của Du thị hả. Thật giỏi nha." Vân Hằng vừa ăn một miếng salat vừa ngẩng đầu hâm mộ nhìn Du Linh.
Du Linh không trả lời chỉ mỉm cười nhìn Vân Hằng. Nhưng Phùng Nhạc bên cạnh thì lại khác. Cậu tức giận quăn ánh mắt như lưỡi dao về phía Vân Hằng.
"Không được gọi như vậy." Con bé này thật là đáng gét mà, Linh linh vốn là tên chỉ mình cậu được gọi nhưng con bé này lại dám gọi cô như vậy. Khiến cậu thật là tức giận nha.
"Hừ. Em cứ gọi đó thì sao Linh Linh, Linh Linh, Linh Linh...." Vân Hằng điếc không sợ súng le lưỡi chọc tức Phùng Nhạc.
"Em...... thật đáng gét." Phùng Nhạc không làm sao ngăn được miệng Vân Hằng gọi Linh Linh nên liền tức giận hét lên.
Mọingườixung quanh bàn ăn nhìn một màn này thì cười đến mỏi cả miệng luôn. Cuối cùng Phùng đại lão gia đành ra mặt khuyên ngăn mới khiến Phùng Nhạc không nhảy tới bóp miệng Vân Hằng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-ngoc-bam-nguoi/1985245/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.