Hãy để chúng ta cùng bạc đầu giai lão.
Rốt cục thì tôi vẫn cho Thiên Việt ra đi theo Dĩ Thành.
Một mặt, ý định ban đầu vốn là vậy, mặt khác, tôi thật tình không đành lòng để Thiên Việt cô đơn lẻ bóng trên cõi đời này.
Mới đầu chỉ định viết về một bi kịch, thế nhưng, hoàn toàn không phải tôi cố tình khiến độc giả đau buồn đâu. Dù rằng đích thực đã khiến mọi người phải tan nát cõi lòng rồi. Cảm ơn tất cả các bạn nhé, vì vẫn luôn đồng hành cùng câu chuyện không được xuất sắc mà cũng chẳng lấy gì làm vui vẻ này, bầu bạn với tôi, tiếp thêm niềm tin để tôi hoàn thành chặng đường này. Có đôi khi bản thân tôi cũng sẽ bị chính những gì mình viết ra làm cho bật khóc, lòng xót xa vô hạn, đúng là đã làm khó mọi người rồi.
Kỳ thật, là vì tôi muốn bày tỏ đôi chút quan điểm cá nhân của mình về vấn đề tình yêu và hôn nhân.
Tôi cho rằng, kết thúc hoàn mỹ nhất của một cuộc hôn nhân, chính là bạc đầu giai lão.
Mâu thuẫn và tranh cãi, buồn bực cùng khổ đau, chắc chắn sẽ có. Thế nhưng, nếu đã lựa chọn ở bên nhau rồi, thì thế nào cũng nên cố đi cùng nhau đến cuối đời mới phải.
Vị Tịch là một người rất may mắn, người nhà của tôi, ông bà, cha mẹ, bao gồm cả cha mẹ chồng, bọn họ đều sống với nhau đến bạc đầu giai lão.
Tôi vẫn luôn nhớ tới cảnh ông ngoại ngày ngày đều chuẩn bị một cái khăn nóng cho bà ngoại, bà ngoại thích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-duong-ap-giai/1162074/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.