*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Một tuần mới bắt đầu.
Bảy giờ rưỡi, trong lớp chỉ mới đầy một nửa.
“Lại là thứ hai! Tại sao lại đến thứ hai, thứ bảy chủ nhật của tôi đâuuuu?” Vệ Hòa Bình ôm đầu kêu rên, ngẩng đầu liếc nhìn lớp phó đang viết thời khóa biểu lên bảng, “Mẹ nó, tiết đầu là toán á??”
Cậu ta xoay người nắm lấy cạnh bàn, “Lớp trưởng, cho tôi mượn bài tập toán đi. Cứu mạng, cứu mạng!”
Hứa Văn Dương bị cậu ta dọa sợ hết hồn, lưỡng lự không biết làm sao: “Cậu không làm à… Lão Lâm giao hai trang bài tập, cậu mượn trang nào?”
Vệ Hòa Bình như bị lửa đốt mông, gấp gáp nói: “Cả hai trang đều chưa làm. Tốt nhất là cho tôi mượn, chúc cậu một đời bình an!”
“Được rồi. Chờ một chút, tôi tìm đã.”
Còn nửa tiếng nữa vào tiết, Vệ Hòa Bình bị kiến bò lên người, chạy loạn cầu cứu khắp nơi.
Biên Bá Hiền đeo cặp đi vào cửa trước.
Hôm nay thứ hai, cậu mặc đồng phục, đuôi tóc nhỏ buộc sau gáy. Bề ngoài cậu không có chỗ nào để chê lại thường không cười, đi đâu cũng rải chút hàn khí xung quanh. Vệ Hòa Bình từ cấp hai lần đầu nhìn thấy Biên Bá Hiền, cảm giác người này giống như cây gậy sắt đóng băng, bên ngoài lạnh lẽo, bên trong cứng nhắc.
Thật nam tính!
Sau này lên cấp ba, người này biến thành cây gậy sắt ủ trong chăn, ngủ suốt ngày.
Vệ Hòa Bình nhớ tới tin nhắn hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chanbaek-danh-dau-toi-di/1126517/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.