Mẹ nó, ai đã nghĩ ra mấy cái trò này vậy?
Biên Bá Hiền cúi đầu nhìn chằm chằm Phác Xán Liệt. Cậu căn bản là không có biện pháp kéo cả người lên, bên kia tình hình thế nào cậu không biết, nhưng liếc mắt thấy nếu như cậu kéo người lên, bụng… thậm chí nơi khó nói kia sẽ đụng vào mặt Phác Xán Liệt.
Tiếng còi bắt đầu, Biên Bá Hiền vẫn vắt người phía trên mà không tài nào cử động được.
Phác Xán Liệt không nói gì, nhưng Biên Bá Hiền đột nhiên rõ ràng cảm giác được hắn đang vòng tay ôm chặt eo cậu. Phác Xán Liệt lúc này mới ngẩng đầu nhìn: “Muốn tôi ôm cậu lên một chút không?”
Phác Xán Liệt nghĩ, eo thật nhỏ…
Biểu tình hắn lười nhác, ngón trỏ giống như vô tình chạm đến xương cụt của Biên Bá Hiền, nhẹ nhàng xoa nắn. Nơi này đại khái chính là nguyên điểm* đi.
*Nguyên điểm (原点): Nguồn gốc, nơi bắt đầu.
Biên Bá Hiền không phát hiện động tác nhỏ này, cậu vẫn đang kiên nhẫn tách đầu gối để đẩy người lên. Cuối cùng cậu hơi lạnh giọng nói: “Không cần. Cậu lui về phía sau một chút, nếu không lát nữa tôi sẽ đụng vào cậu.”
Thầy thể dục đi dò xét một vòng lại trở về lớp hai. Không biết đám học sinh này cả ngày nghĩ cái gì, cứ đứng gần nhau liền ồn ào, đặc biệt là nhóm một bên lớp hai này. Một đám Alpha Beta đứng cạnh nhau, có gì hay để nói đâu?
Thầy thể dục cầm danh sách vỗ lên bả vai Phác Xán Liệt, nhướng mày, “Hai cậu đang làm gì thế? Còi thì không nghe, ở chỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chanbaek-danh-dau-toi-di/1126511/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.