*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ngày 23 tháng 12.
"Haiz, hôm nay thật sự không phải là một ngày đẹp trời để cưỡi ngựa nhỉ."
Adrew nhìn người thanh niên trong bộ trang phục cưỡi ngựa ôm sát người, đầu đội mũ cứng dạng lưỡi chai, chân đi ủng da đen, đang thẳng lưng ngồi trên lưng ngựa. Ừ thì hắn cũng phải thừa nhận rằng thằng em họ trời đánh này đúng là sinh ra có tố chất làm người mẫu. Nghĩ đến cơ thể săn chắc đang phồng lên dưới lớp quần áo xem, nghĩ đến đường cong của bắp chân áp sát vào bụng ngựa nhằm giữ thăng bằng xem. Anh thật sự ghen tị chết với cái nét đẹp kia rồi.
Nhưng mà hôm nay không phải là một ngày đẹp trời. Andrew nhận ra mình đã lặp lại suy nghĩ ấy một lần nữa. Nhưng với cái thời tiết hơi năng nắng nhưng chẳng chút ấm áp nào và không khí thì ẩm ướt đến nỗi chiếc khăn tay dính chút nước từ sáng đến giờ của anh vẫn chẳng thể khô nổi cho đến lúc này. Thời tiết mà tệ thì dù tường vi có đẹp thì cũng thành một đống dây leo khô mà thôi.
Ông chủ nhà Carlisle bức bội mà vẩy vẩy đống bùn bám trên giày mình. Chúa ơi, anh muốn tìm ai đó mà trút giận quá!
"Tôi không ngờ anh vẫn có thời gian đến trại ngựa đấy." – Chris mỉm cười dùng một tư thế đẹp mắt từ trên lưng ngựa nhảy xuống.
"Ồ cậu em, câu nói đó anh nên nói thì đúng hơn. Theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-vao-anh-duong/955122/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.