Miu mơ màng nằm trên giường bệnh. Trong cơn mê man có người nói em sốt rất nặng nhưng tình trạng vết thương đã qua cơn nguy kịch. Miu lần nữa thiếp đi. Đến khi em tỉnh lại đã là ba ngày hôm sau. Rất nhiều bác sĩ xung quanh chăm sóc em nhưng không họ lại không hé một lời nào về tu viện Alf cũng như về Shine. Miu không ngừng nghĩ về chàng trai dịu dàng ấy. Em cảm thấy mình thật ngu ngốc khi để Mạc Dương đi cứu những người bạn của mình. Họ là bạn của em vì vậy em phải cứu họ chứ không phải để Mạc Dương vào nơi nguy hiểm.
Nếu như Shine xảy ra chuyện gì...
Miu ủ rũ nhìn bát cháo trên tay mình. Đúng lúc ấy y tá đẩy cửa vào với vẻ mặt hớn hở.
"Isabella, xem ai đến thăm em này."
Ngoài cửa hai đứa trẻ thò đầu vào. Miu kích động kêu tên hai người bạn của mình. Em thậm chí suýt nữa nhảy xuống giường chạy về phía họ nhưng cả hai đã nhanh chóng giữ em lại.
"Paola. Valentino. Thật sự là hai người các cậu sao?"
"Cậu ngốc này, không phải bọn tớ thì là ai." – Paola bật cười ôm lấy Miu. Mắt cả ba đứa trẻ đã bắt đầu ngấn lệ nhưng vì có người lớn ở đây nên chúng cố gắng tỏ ra kiên cường. Y tá dựa vào tường khẽ lau nước mắt. Những đứa trẻ hiểu chuyện như vậy lại phải trải qua những chuyện thật đáng sợ.
"Xin lỗi."
Một người phụ nữ bước vào. Cô mặc áo chùng đầu đội lúp, chỉ cần nhìn là biết cô cũng là một tu sĩ đến từ công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-vao-anh-duong/955113/chuong-50.html