"Sao vậy, Shine?" – Thấy Mạc Dương liếc nhìn nhà thờ rất nhiều lần, Sara tò mò mà nhìn theo cậu. – "Có một cái chuông rất to đặt ở trên tháp. Tôi cùng Sveva đã từng lên đấy. Đứng ở đó cậu có thể nhìn thấy toàn cảnh thị trấn."
"Cristiano cũng lên trên đó sao?"
Khi tiếng chuông ngân vang, đừng quên đến nơi hẹn của chúng ta để nhận tiền.
Lời nhắc nhở của người đàn ông tên Ezio lần nữa vang lên trong đầu cậu. Rốt cuộc Cristiano đã làm gì để bản thân dính dáng đến gã ta?
"Ai biết." – Đáp lại bằng một cái nhún vai, Sara lần nữa chuyên tâm lái xe. – "Thằng nhóc thích chạy nhảy ở bên ngoài. Từ hồi Giuseppe vẫn còn ở đây đã không quản được thằng nhóc rồi. Sáng nay tôi xuống nhà uống nước đã thấy Cristiano ôm cặp sách chạy ra ngoài. Tôi hỏi nó đi đâu nó chị ậm ừ đáp đi bơi sau đó chạy mất. Thật là..."
Xe bất chợt đi ngang qua một chiếc Lancia được đỗ bên lề đường.
"Từ từ đã Sara." – Mạc Dương vội vã kêu lên hại Sara giật mình vội nhấn phanh.
Trước ánh mắt hốt hoảng của cô gái người Italia, Mạc Dương vội vã mở cửa xe.
"Chị về trước đi, em có chuyện đi trước."
Không kịp để cô kịp hiểu gì, chàng trai tóc đen nhanh chân chạy về phía chiếc xe kia.
*****
"Ngài Federico Caruso." – Vì không chắc bản thân mình có nhận đúng người hay không, Mạc Dương chỉ có thể dè dặt mà gọi tên vị linh mục hôm nọ.
"Cậu là..." – Linh mục hơi nhíu mày nhìn cậu.
"Mạc Dương. Ngài có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-vao-anh-duong/955102/chuong-39.html