"Vì sao em lại ở đây?" – Mạc Dương kinh ngạc mà nhìn cô nhóc. Nhà của Miu ở rất xa đây, cho dù em muốn chạy ra ngoài chơi cũng không xa như vậy.
"Em..."
Miu há miệng muốn trả lời nhưng một gã đàn ông chợt xuất hiện, nắm lấy cổ áo em cùng một phần tóc gáy mà kéo giật lại. Miu đau đớn kêu lên một tiếng. Em muốn thoát ra nhưng lại bị cái nhìn hung tợn của người đàn ông dọa sợ điếng người.
"Này! Anh làm cái gì vậy!" – Mạc Dương tức giận mà giành lại Miu từ tay gã ta. – "Anh là ai?"
"Tôi là anh trai nó tất nhiên tôi có quyền quản nó rồi."
Người đàn ông mỉm cười tỏ vẻ đương nhiên. Mạc Dương đưa mắt nhìn gã ta. Gã ta sở hữu chiều cao trung bình của một người châu Á, mái tóc bết dính lại trên trán. Mắt gã ta giống hệt mắt của Miu, đều là mắt xếch, mũi hắn có phần tẹt, bè ra hai bên. Dưới cằm hắn có vài vết thương nhỏ, cậu đoán là do dao cạo để lại. Chỉ nhìn thoáng qua, người ta cũng biết gã đến từ nơi bẩn thỉu nhất của London nhưng cố tình gã lại khoác lên mình một chiếc áo măng tô mới tinh, thậm chí còn chưa bóc mác, như thể muốn giấu đi cái sự bẩn thỉu của bản thân dưới lớp áo rộng.
Mạc Dương cảm nhận có người đang kéo tay áo mình. Cậu rời mắt khỏi người đàn ông, quay sang nhìn Miu.
"Shine... anh ấy thật sự là anh của em." – Miu khẽ nói. Em hơi vuốt cánh tay mình, dưới lớp vải mềm mại, em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-vao-anh-duong/955096/chuong-33.html