Một ngày tháng Chín trên những ngọn đồi của đảo Hoàng Tử Edward; một cơn gió trong trẻo từ biển rộng thổi tung những đụn cát; một con đường dài màu đỏ quanh co băng qua đồng ruộng và rừng cây, lúc thì uốn quanh một khoảnh vân sam um tùm, lúc lại len lỏi qua vườn cây phong non với lớp dương xỉ mượt mà non tơ bên dưới, lúc thì hạ xuống một thung lũng nơi một con suối chảy trào rồi lại nép mình vào rừng cây, lúc lại tắm mình trong ánh mặt trời chói lọi giữa dải cúc tây thân vàng hoa xanh biếc; bầu không khí vang động tiếng râm ran của vô số côn trùng, những kẻ nghỉ dưỡng vô tư lự của ngọn đồi ngày hè; một chú ngựa non màu nâu mập mạp tung nước kiệu trên đường; hai cô gái đầy ắp niềm vui giản đơn mà vô giá của tuổi thanh xuân và cuộc đời ngồi ở xe ngựa phía sau.
Quán cafe nhỏ tràn ngập tiếng đọc bài đầy non nớt. Tuy âm điệu không rõ ràng nhưng có thể nhìn ra người đọc đang rất nghiêm túc để phát âm từng câu từng chữ của quyển sách. Đáng tiếc, thứ âm thanh êm dịu thoát ra từ chiếc máy phát nhạc cũ kĩ đã sớm hớp hồn chàng trai đối diện. Cậu xoay xoay chiếc bút bi trên tay mình một cách điệu nghệ còn ánh mắt mắt đã sớm dính chặt ra ngoài cửa sổ kia. Ánh dương cuối cùng trong ngày xuyên qua lớp kính đầy dịu dàng mà mô tả sườn mặt của cậu thanh niên. Chàng trai lại chằng hề bị lớp ánh sáng vàng nhạt này làm cho gai mắt, cậu vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-vao-anh-duong/955093/chuong-30.html