Dưới sự ngầm đồng ý của anh trai, Mạc Dương cuối cùng cũng được xuất viện. Tuy nhiên sau khi được thả cậu lại không lựa chọn qua nhà bạn mình đón chàng mèo Luke hay trở về nhà luôn mà một mạch tìm đến Triệu Vĩnh để mượn xe của anh. Khi cậu đến Triệu Vĩnh vẫn còn đang vùi mình trên ghế sofa cố gắng bù đắp cho những ngày giờ bị ngược đãi tại sở cảnh sát. Mạc Dương nhận lấy chìa khóa từ tay anh nhịn không được mà nhắc nhở anh nên lên giường ngủ. Vị cảnh sát chỉ thoáng ừ ừ một tiếng sau đó hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.
Xem ra mấy ngày nay anh ấy rất bận.
Mạc Dương thở dài bước ra khỏi căn hộ bừa bộn của Triệu Vĩnh tiện tay cầm theo vài túi rác đặt trước cửa từ lâu.
Mạc Dương rất ít khi lái xe. Trong khi hầu hết những người bạn mà cậu quen đã tự sắm cho mình một chiếc xe ô tô, chàng trai đến từ phương Đông này vẫn lựa chọn đi xe công cộng. Không phải vì cậu không thích ô tô. Đàn ông ai mà chẳng có đam mê với xe cộ chứ nhưng vì nhiều lý do mà cậu cùng chiếc xe thường không có duyên với nhau. Lần đầu tiên Mạc Dương mua xe là một chiếc xe cũ mua lại của một đàn anh. Có lẽ vì xe đã quá cũ nên hệ thống xăng đã bị rò rỉ, chiếc xe chưa kịp đến tay cậu đã phát nổ giữa sân của đàn anh ấy. Lần thứ hai Mạc Dương quyết định mua một chiếc xe mới toanh nhưng cậu chưa kịp sử dụng hệ thống lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-vao-anh-duong/955091/chuong-28.html