"Bà chủ! Bà đang làm gì vậy?"
Quản gia Clement hét lên đầy sợ hãi sau đó gương mặt bà ta chuyển dần sang giận dữ:
"Bà sẽ để lại sẹo trên chiếc da đẹp đẽ này mất."
Rồi quản gia quỳ xuống ôm lấy Mạc Dương vào lòng, gương mặt tràn đầy hạnh phúc.
"Ôi nghĩ đến lớp da đẹp đẽ này sẽ thuộc về ta, ta sung sướng chết mất."
Natasha khinh thường ném cây gậy trên tay xuống. Bà ta tự châm cho mình một điếu thuốc rồi mở miệng nói:
"Làm gì thì làm nhanh đi. Thuốc ngủ của Skadi sẽ hết tác dụng sớm thôi. Benjamin cũng sắp trở về và đưa chúng ta chạy trốn rồi."
"Vậy còn lũ người kia?" – Lili và Lila nắm tay nhau xuất hiện ở đại sảnh.
"Con đói." – Một đứa lên tiếng.
"Con muốn ăn thịt chúng." – Một đứa khác lên tiếng.
"Không thừa một chút thịt."
"Không dư một cọng xương."
"Được được đều là của các con hết."
Qúy bà váy đỏ mỉm cười ôm hai đứa trẻ vào lòng. Gia tộc Royston cái gì cũng tốt, tuy nhiên họ lại có truyền thống ăn thịt người. Bắt đầu từ Benjamin sau đó là Emily cùng hai đứa trẻ song sinh Lila và Lili. Bọn chúng nhấm nháp vị thịt giống như đang thưởng thức mỹ vị trần gian. Natasha cũng từng thử ăn một miếng và ngay sau đó bà đã nôn ọe ra ngay trên bàn ăn. Cái mùi vị kinh tởm của nó ám ảnh bà suốt mấy ngày hôm sau.
Biết làm sao được. Qúy bà xinh đẹp vuốt ve chiếc nhẫn trên tay mình. Từ nhỏ bà đã bị những thứ mang tên tội lỗi thu hút. Cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-vao-anh-duong/955089/chuong-26.html