Bữa ăn kì lạ kết thúc. Mỗi người mang một vẻ mặt khác thường mà trở về phòng. Cuối cùng Mạc Dương không nhịn được mà kéo tay Alice.
"Cậu có cảm nhận được điều gì khác thường không?"
"Cậu cũng nhìn ra à?"
"Đúng vậy, từ Eric..."
Cậu chưa kịp nói xong, cô nàng tóc hung đỏ đã chen lời trước:
"Tớ cũng thấy kì lạ. Cái căn phòng ở cuối dãy tầng ba ấy. Khi tớ tính gọi cậu xuống ăn cơm thì tớ nhìn thấy một thằng nhóc tóc trắng mắt đỏ."
"Alice!"
"Sao hả? Ý cậu không phải nói về cái này sao?" – Alice kinh ngạc trước biểu hiện mất kiên nhẫn hiếm thấy của chàng trai tóc đen.
"Cậu không cảm nhận có điều gì kì lạ giữa nhóm mình sao?"
"Ôi dào giữa bọn họ thì có gì chứ?" – Alice nhếch môi cười. – "Cái chúng ta quan tâm là bí ẩn của cái căn nhà này này. Cậu không cảm thấy ớn lạnh khi bước vào nơi này sao? Tớ đoán tớ sắp tìm thấy bí ẩn gia tộc này rồi. Bà Clement hứa sẽ dẫn đến thư viện của gia tộc. Nhỡ đâu tớ lại tìm được cái gì thú vị thì sao. Cậu đi cùng không?"
"Không... Tớ nghĩ tớ nên về phòng."
"Vậy tớ đi trước đây!"
Mạc Dương ngơ ngác nhìn bóng cô gái đang khuất dần. Một mình cậu cô độc đứng giữa cầu thang không biết nên làm gì. Cậu nhận ra bản thân vẫn chưa hiểu hết được những người bạn của mình.
Chim nhỏ nhận ra đàn chim mà cậu cho rằng cùng giống loài với mình hóa ra là một đàn chuột. Chúng không biết bay nhưng lại bắt cậu phải bò
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-vao-anh-duong/955087/chuong-24.html