William Lorcan Carlisle chết rồi. Ông ta bị chính người phụ nữ mà ông ta yêu nhất giết chết.
Cái chết của ông ta đến nhanh tới nỗi, khi người đàn ông quyền lực này nằm trong quan tài bằng gỗ pơmu được hoa hồng trắng bao phủ, người ta vẫn chưa hết bàng hoàng. Họ bắt đầu thủ thỉ nhau về sự kiện hôm ấy, về cái ngày toàn dinh thự Carlisle chìm trong biển lửa. Họ chẳng buôn quan tâm số người chết trong ấy là bao nhiêu hay động cơ thực sự của phu nhân Carlisle, thứ duy nhất những kẻ ấy làm là suýt xoa cho đống gia tài bị thiêu rụi trong lửa.
Đứng ở một góc xa Lya cảm thấy cổ họng mình bắt đầu nao nao. Cô không biết là do bản thân mình chưa ăn sáng hay là vì cái không khí đầy tanh tưởi này đã khiến cho cái bụng của cô không ngừng khó chịu. Cô tự hỏi những con người mệnh danh là họ hàng này có một chút nào thương tiếc cho con người nằm kia không? Hay là chỉ thương tiếc những thứ đang đính trên người ông ta?
Dẫu biết khi bước vào cái tang lễ này, cô buộc phải đối mặt với tình cảnh này nhưng Lya vẫn quyết định đến. Đơn giản vì cô biết cô không thể bỏ lại đứa trẻ 14 tuổi đáng thương kia được.
Đứa trẻ ấy tên gì nhỉ? Christopher. Một cái tên thật hay.
Lya rời mắt khỏi đám đông còn đang mải đánh giá một bộ váy ren lộ ngực của quý cô nào đó mà quay lại nhìn thiếu niên kia. Hắn mặc âu phục đen, đeo găng tay trắng, mái tóc vàng được vuốt keo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-vao-anh-duong/955085/chuong-22.html