Mặc dù còn ba tuần nữa mới đến giáng sinh nhưng không khí noel đã tràn ngập khắp đường phố London. Chỉ cần bước ra ngoài đường là luôn luôn nhìn thấy cây thông, những món đồ trang trí và cả những bài hát giáng sinh.
Khác hẳn với không khí nhộn nhịp ngoài kia, trong một căn phòng nhỏ, một chàng trai đang chăm chú đánh máy bên cạnh là một cốc ca cao nóng đang bốc khói. Chàng trai khoảng 21, 22 mặc một chiếc áo len dày, cổ áo rất cao nhưng cũng không che lấp được khuôn mặt điển trai với vẻ đẹp hòa hợp giữa phương đông và phương tây. Trong lúc cậu đang say mê đánh máy thì chuông điện thoại vang lên. Nhìn màn hình điện thoại, chàng trai mỉm cười để lộ núm đồng tiền.
"Dương, năm nay không cần anh sang với em sao?"
"Không cần phiền đâu anh. Dù sao năm nay anh cũng có nhiều việc cần làm trong nước." – Mạc Dương bật cười trước sự lo lắng quá thái của của anh trai mình. – "Em ở đây cũng đâu có cô đơn. Em có Alice và mọi người mà."
"Alice? Bạn gái em hả?"
"Không phải." – Mạc Dương vội xua tay. – "Cô ấy là bạn của em. Anh đừng đoán mò."
"Được rồi được rồi. Cứ chơi cùng bạn em đi nhớ thường xuyên nhắn tin cho anh là được."
Chàng trai vừa dứt lời đầu dây bên kia vang lên tiếng gõ cửa vì vậy Mạc Dương liền hỏi thăm anh mình vài câu rồi tắt máy.
Đặt điện thoại xuống, Mạc Dương khẽ thở dài. Cậu đã 22 tuổi rồi mà vẫn bị anh trai quản như đứa trẻ. Rõ ràng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-vao-anh-duong/955080/chuong-17.html