"Mấy năm không gặp không ngờ mấy đứa trông trưởng thành hơn hẳn."
Norton ngồi xuống ghế salon. Vì ghế được bọc một lớp nhung nên cơn đau ì ạch hắn suốt mấy ngày nay cũng giảm bớt. Hắn chưa đến 30 nhưng lại cảm giác bản thân đã già rồi.
"Nghe nói hôm qua, cậu bị học trò của ta đánh một trận phải không?"
"Ngài đừng đề cập đến chuyện này được không?" – Andrew giật giật khóe môi nhưng cơn đau truyền đến khiến anh nhanh chóng hạ miệng xuống. Xoa xoa vết thương Andrew bày ra vẻ mặt giận dỗi. – "Không ngờ cậu ta ra tay mạnh như vậy. Dù sao tôi cũng theo đuổi cậu ta được vài năm rồi."
Nghe vậy Norton bật cười. Dù chưa già nhưng cả người Norton đều toát lên vẻ quyến rũ của người từng trải.
Norton. Cái tên này từng làm mưa làm gió trên các tổ chức ngầm. Hắn đã từng bị tổ chức JED truy sát tuy nhiên cuối cùng dưới sự thông minh của loài báo hắn vẫn ung dung sống đến tận bây giờ.
"Nhóc con, cậu tốt nhất không nên trêu chọc học trò cưng của ta nữa. Tên nhóc đó sẽ không đổ cậu đâu."
"Nếu tôi nói nghiêm túc thì sao?"
"Vậy quá tội nghiệp cho gia tộc Carlisle rồi. Bọn họ có lẽ sẽ phát điên lên khi biết trưởng gia tộc là một tên gay hoặc có lẽ lũ ngu ngốc ấy sẽ truy tìm ta để đổ cho ta cái lỗi khiến cháu trai cưng của chúng trở nên như vậy." – Norton khẽ cười rồi rút từ trong túi ra một bao thuốc.
"Nhưng dù sao chúng sẽ không tìm thấy ta đâu. Hết năm nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-vao-anh-duong/239028/chuong-10.html