*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hai năm sau...
" Dad, chúng ta đi đâu vậy?"
Baldr ngơ ngác nhìn khung cảnh bên ngoài. Bây giờ là đầu tháng 12 nhưng mọi người đã tấp nập chuẩn bị giáng sinh.
" Chúng ta sẽ đến nhà cô Margaret, con còn nhớ cô ấy không?"
Edwin mỉm cười dịu dàng. Mặc dù sáng nay ông đã chỉnh trang lại bản thân nhưng cũng không che dấu được vẻ tiều tụy cùng đôi mắt đầy tơ máu của mình.
" A con nhớ! Cô ấy rất xinh đẹp." – Baldr vui vẻ kêu lên vậy là cậu có thể gặp Chris rồi. Hai năm trước, sau khi về nhà cậu đã nhờ Dad liên hệ với Chris nhưng Dad nói cô Margaret đã về nhà của cô ấy, toà biệt thự ở đây chỉ là nơi cô ấy cùng gia đình nghỉ ngơi. Sau đó nhiều chuyện xảy ra cậu cũng quên mất.
" Dad và Mum đều có việc nên con tạm thời ở nhà cô Margaret nhé."
Edwin lên tiếng. Baldr muốn hỏi ba mẹ cùng anh hai đi đâu nhưng nhìn bộ dáng mệt mỏi của ba mình cậu liền giữ im lặng.
Hai người dừng lại trước một cánh cổng. Lúc này cả Edwin lẫn Baldr đều choáng váng khi nhìn thấy "nhà" của Margaret. Nơi này là một trang viên với diện tích khổng lồ.
Cánh cổng được mở ra. Một người đàn ông mặc áo đuôi tôm đứng bên cạnh hành lễ với hai người. Edwin có chút do dự, ông cảm thấy chiếc xe của mình nếu đi vào sẽ làm giảm đi sự cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-vao-anh-duong/239025/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.