Trở về căn hộ trên tầng, lão Trần vừa băng khoăn suy nghĩ vừa vuốt râu đăm chiêu.
"Haizzzz.... Cuối tuần sau thằng bé đó định cướp cháu ngoại của mình từ tay mình sao? Đâu có được. Mà ngằn nổi con bé còn ở lại đây đợi nhận bằng tốt nghiệp, đợi học cho xong một tháng nữa.... Đau đầu thiệt chứ."
À...à....
Lão tâm đắc nhấc máy gọi cho ai đó:
- Wiliam, tôi có bình rượu thượng hạng ngâm được gần trăm năm. Không biết ông có muốn thưởng thức hay không.?
Wiliam ở bên kia đầu dây đang bận rộn với mớ luận cương của học viên, nhưng nghe tới rượu ngâm lâu năm thì dừng mọi động tác lại, nghiêm túc:
- sao, định nhờ vả gì?
Lão Trần cười như được mùa:
- Quả là bạn tâm giao, hiểu nhau thật đó. Con bé Hiểu Lam...
- nói tới con bé đó. Thật ra nó là gì của ông? Cháu rơi sao? Từ lúc nó được ông tận tay gửi cho tôi, ông ở đây luôn không rời bước. Nay lại gọi điện nhờ vả tôi cũng vì con bé đó.
Lão già này bị nói đến trúng tim đen, mặt cũng đen theo:
- nó là cháu ngoại của Giai Ninh. Bà ấy mất rồi. Tôi muốn bảo vệ nó thay bà ấy. Hơn nữa thằng bé Tiểu Nam cũng rất hợp với nó. Định bắt nó làm cháu dâu.
Haha.... Cả hai cười xòa.
...
- vậy như vậy sao. Được được...
Wiliam nhận lời Trần lão gia ngay lập tức.
Hôm sau Hiểu Lam dậy sớm dọn dẹp nhà, gấp gọn quần áo. Khả Khả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-den-tim-em/2723786/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.