Hiểu Lam trên lầu từ từ bước xuống. Trên người cô khoác lên bộ vét đen công sở, tràn ngập khí thế lãnh đạo lại toát lên vẻ đẹp quyền lực. Trái với cô gái hay cáu gắt, kiếm chuyện ở những lần gặp trước. Trái tim Lệ Bái Nam nãy giờ nhảy múa lung tung, chưa chịu bình thường trở lại.
Hiểu Lam gật đầu lễ phép chào ông:
- chào ông ạ.
Cô cũng quay sang người đàn ông nào đó:
- chào anh. Xin lỗi vì sự hiểu nhầm lúc nãy. Hơn nữa , tôi cũng không biết đó là phòng của anh....tôi..
Ông ngoại nhìn cô gái nhỏ âu yếm:
- con không làm gì sai . Không cần xin lỗi nó.
Rồi quay qua Lệ Bái Nam với vẻ ghét bỏ:
- con luôn ở biệt thự riêng của con, có khi nào quan tâm ông già này. Chẳng qua, phòng kia không ai ở ông cho con bé ở tạm. Xáng xơ xáng xát bò vào, không xin lỗi nó thì thôi còn mặt nặng mày nhẹ với ai?
Lệ tổng vừa cay cú vừa bất lực.
Ông còn nói thêm:
- Hôm qua ông về gấp trong đêm nay nay ốm rồi. Con chở Emmy đi làm giúp ông. Nó đang phụ trách làm trợ lí đặc biệt cho ông. Nó có thể giải quyết mọi vấn đề của công ty. Khi ông không có mặt nó được xem như giám đốc nhân lực của công ty. Con không được ngược đãi nó.
Anh biễu môi:
-dạ
Cả ba ngồi vào bàn ăn sáng. Ông không quên dặn dò thêm:
- buối trưa con nhớ nhắc con bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-den-tim-em/2723781/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.