Một chút sơ hở làm Trác Lâm trúng đạn ngay cánh tay trái, máu âm ỉ rỉ ra ướt mấy đầu ngón tay Khả Khả. Vốn sợ máu từ bé, cô nghe mùi tanh lại bết dính thì rụt tay lại, giữ khoảng cách với Trắc Lâm.
- Nè, đừng hiểu lầm. Tôi là không tham sống sợ chết. Chỉ là anh ra máu nhiều quá, tôi hơi chóng mặt.
Anh lắc đầu nhìn cô gái trước mặt, súng đạn không sợ, dao mác không sợ, chỉ sợ máu....
Anh nói nhỏ như thều thào:
- Dìu tôi vào hang đá bên kia.
Chẳng hiểu sao, Khả Khả cũng mau lẹ mà bước tới dìu anh vào bên trong một hang đá nhỏ.
Cô ngồi cách xa anh hai mét, tựa hồ giữ khoảnh cách an toàn trong mùa covid vậy. Anh nhìn thấy vậy, bất giác môi cong lên:
- sau này sinh con em cũng mất máu như vậy, chắc tôi phải gây mê em rồi phẫu thuật quá.
Nghe nói tới đây làm cô rùng mình ớn lạnh.
Trắc Lâm mau chóng nhóm một bếp lửa nhỏ...
Anh xé toạc một bên tay áo. Nhanh như chóp anh rút bên hông ra một cây dao nhỏ, hơ hơ qua lửa, rồi đâm mạnh vào bắp tay trái, động tác vô cùng điêu luyện.
Một đầu đạn được anh cẩn thận lấy ra.
Không quên thở một hơi lấy sức rồi lấy mảnh vải vừa xé băng cánh tay lại.
Cô gái nãy giờ nhìn anh đầy trầm trồ và thán phục. Anh bật cười thành tiếng rồi xé toạc cái áo đang mặc, gối gọn lại như gối nằm, chỉ vào đó:
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-den-tim-em/2723757/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.