Tính đến nay thì Đường Hiểu Lam đã tới làm ở phòng nhân sự được 3 ngày. Mỗi ngày trôi qua, Lệ Bái Nam như lửa đốt, thầm trách sao mình lại ngu ngốc mà đưa ra ý định điên rồ kia cơ chứ. Đành quan sát cô qua camera rồi chờ thời cơ thích hợp đưa cô quay lại phòng làm việc. Đã quen nhìn sắc mặt Hiểu Lam rồi, giờ trống vắng lại thấy không quen thuộc.
Cố Mỹ đã cố tình quan sát cấp trên nhưng không thấy động thái gì là quan tâm Hiểu Lam, ả chắc chắn là sếp cũng chán cô gái này rồi nên đắc ý vô cùng.
- Emmy, giúp tôi kiểm tra tài liệu này, cái này , này nữa.
Nhìn mớ tài liệu chất đầy trên bàn làm việc, Hiểu Lam nổi điên:
- Sức người có giới hạn, cô điên hay sao lại mang hồ sơ năm một ngàn chín trăm hồi đó ra cho tôi xem. Nếu muốn làm khó tôi thì cũng phải lựa ngày lựa giờ. Hiểu không.
Cố Mỹ tỏ ra rất điềm tĩnh:
- Đây là số tài liệu của các nhân sự lâu năm, công ty đang có kế hoạch tổng quét lần cuối, rà soát và sàng lọc nhân sự. Hiểu không.
Hiểu Lam không nói gì, cẩn thận giở số tài liệu ra rồi nghiêm túc làm việc. Cố Mỹ cười đắc ý:
- Xem mày diễn được bao lâu.
Hơn 6 giờ chiều, không thấy Hiểu Lam tan ca, anh ở trên tầng vô cùng nóng ruột. Nhìn qua camera, anh thấy cô vẫn ngồi viết viết cặm cụi, sao Cố Mỹ giao việc cho cô nhiều như vậy chứ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-den-tim-em/2723753/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.