Mọi người ngây ra.
Không ai ngoại lệ.
Diệp Bình và Hoàng Phủ Thiên Long cũng không biết phải nói gì.
Nhất là Diệp Bình, hắn biết Đại sư huynh mình rất mạnh, là cao nhân tuyệt thế.
Nhưng không ngờ, người sư huynh này hình như kiêu ngạo tới hơi không hợp thói thường.
Nơi này là vương vực.
Nói cách khác, nơi này là đạo tràng của Tru Tiên Vương.
Chứ không phải của huynh ấy.
Ban đầu gọi thẳng tên của Tru Tiên Vương, kích thích Tru Tiên Vương xuất hiện chưa tính, người ta hỏi ngươi là ai, ngươi còn bồi cho một câu ngươi xứng hỏi hả?
Ghê gớm thế này, quả là Tất Vương tuyệt thế.
Đám người tự xem mình là thiên kiêu kia đều nhìn Tô Trường Ngự, rồi nhìn lại mình.
Có hai bên để so sánh, họ cảm thấy mọi hành vi của mình lâu nay đều chẳng đáng gọi là kiêu ngạo.
Thậm chí so sánh rồi, họ còn cảm thấy mình chỉ như tôm tép nhãi nhép.
Đùng!
Một tiếng sấm vang rền, lôi quang lóe sáng, chiếu rọi vòm trời.
Một khắc sau, một thân ảnh xuất hiện.
Lửa, gió, lôi đầy trời, vờn quanh thân ảnh này.
"Là Tru Tiên Vương phải không?"
Có người nuốt nước miếng, trong lòng chấn động.
"Tru Tiên Vương thật sự chưa chết?"
Có người không tin được. Tuy Tô Trường Ngự nói năng hơi lỗ mãng, nhưng làm gì tới mức gọi được cả Tru Tiên Vương thật đi ra?
"Người đó không phải là Tru Tiên Vương, đó chỉ là tàn hồn hay nguyên thần gì đó còn lưu lại ở vương vực thôi!"
"Đúng thế, Tru Tiên Vương đã chết đi bao nhiêu năm rồi, sao sống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chac-chang-co-ai-cam-thay-tu-tien-kho/1455405/quyen-4-chuong-252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.