Trong xe ngựa.
Từ Cẩn nhìn Tô Trường Ngự chằm chằm.
Không hề mang theo ý xấu, chỉ là một loại địch ý vô hình, giữa các tình địch với nhau.
Nhưng mà Từ Cẩn không ngu, người này được ngồi chung xe ngựa với Từ Dương công chúa, nhất định không phải người bình thường.
Nếu mình vừa vào đã nhào lên nhắm vào Tô Trường Ngự, Từ Dương công chúa nhất định sẽ thấy mình không tốt.
Đến lúc đó sẽ có ấn tượng xấu với mình, vậy thì không hay.
Từ Cẩn thu mắt về, cười với Tô Trường Ngự.
"Vị đạo hữu này là?"
Hắn hỏi Tô Trường Ngự, ánh mắt hiếu kỳ.
Trong xe ngựa.
Tô Trường Ngự ngồi im lặng, Từ Cẩn vừa lên tới đã nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt còn kì quái, nhìn là biết không phải là người tốt.
Nghĩ vậy, Tô Trường Ngự quyết định không trả lời, mà hắn cũng không muốn trả lời.
Bầu không khí trong xe lập tức trở nên lúng túng.
Cũng may Từ Dương công chúa đã lên tiếng.
"Vị này là Tô Trường Ngự, Tô tiền bối, lần này bổn cung gặp chút chuyện, là Tô tiền bối ra tay giúp đỡ."
Từ Dương công chúa giới thiệu, giúp Từ Cẩn khỏi lúng túng.
Từ Cẩn sửng sốt, hắn không còn để tâm tới Tô Trường Ngự, vội quay qua nhìn Từ Dương công chúa.
"Công chúa, ngài gặp nguy hiểm?"
"Chuyện gì vậy?"
"Ai dám tập kích nàng?"
"Không muốn sống nữa hả? Công chúa, ta lập tức đi điều quân, báo thù cho nàng."
"Nàng có bị thương không? Có bị sợ hãi không?"
Từ Cẩn vội vã bắn một tràng, đầy quan tâm nhìn Từ Dương công chúa, mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chac-chang-co-ai-cam-thay-tu-tien-kho/1455374/quyen-4-chuong-227.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.