"Bán phấn lạc đây!"
"Phấn mới ra lò đây!"
"Đi ngang qua đừng bỏ qua nha, cổ chua trấp ướp lạnh đây."
Trong thành Lâm Châu.
Diệp Bình vừa bước vào thành, bầu không khí chợ phiên ồn ào náo nhiệt liền đập vào mặt.
So với chợ phiên mười nước, thì chợ phiên mười nước lớn hơn, thương nhân là từ các nước kéo tới, đồ mua đồ bán đều là đồ để tu tiên.
Nói trắng ra là to hơn, chất lượng hơn.
Còn chợ phiên Tấn quốc thì gần với đời thường hơn, có vật tu tiên, có cả hàng nông sản, thậm chí có một số sạp nhỏ còn bán đồ tự làm.
Chợ phiên Tấn quốc lần này, được tổ chức ở Lâm Châu, đầy người là người.
Ngay cả những hàng sạp nhỏ cũng đầy là người.
Người tham gia chợ phiên Tấn quốc không chỉ có tu sĩ, còn có người phàm, vì có nhiều người phàm nhặt được đồ kì lạ cổ quái, đều mang ra chợ phiên để bán.
Nếu gặp được người hữu duyên, không chừng còn bán được giá cao.
Bán đại cũng được vài linh thạch, có khi được cả mấy chục linh thạch, chỉ cần bán được một món, là hời to.
Vì nguyên nhân này, chợ phiên Tấn quốc không hoành tráng như tưởng tượng.
Vào lúc này.
Lâm Châu, ba người Diệp Bình khá là phong trần mệt mỏi, bọn họ mới vừa tới nơi này, còn chưa kịp chuẩn bị gì, vừa vào cửa thành Lâm Châu, đã có mười mấy người vây quanh.
"Thượng tiên, là tới giám bảo hay thám hiểm?"
"Không phải nói khoác với chư vị thượng tiên, nếu muốn giám bảo, trong tiệm chúng ta có giám bảo sư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chac-chang-co-ai-cam-thay-tu-tien-kho/1455372/quyen-4-chuong-225.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.