Dịch: Tiểu Băng
***
Thái tử Đại Trạch kinh hãi.
Một trăm lẻ tám tòa cực khoáng là cái gì?
Cực mỏ là loại mỏ sinh ra loại khoáng thạch quý nhất thiên hạ.
Dùng để luyện chế đạo khí, là vật đại vương triều nào cũng muốn tranh giành.
Hơn nữa cực mỏ có cái nào là mừng cái đó, vì rất khó tìm ra cực mỏ.
Trong năm đại vương triều có một câu rằng, có bỏ một thành cũng không rời một mỏ.
Thà mất một tòa cổ thành, cũng nhất quyết không bỏ một cái cực mỏ.
Nên Thái tử Đại Trạch mới khiếp sợ như vậy.
Đan phương Không Độc Đan đương nhiên là quan trọng, nhưng loại vật này có vẻ hơi hư ảo, ngay cả Đại Càn vương triều cũng không dám nói mình có đan phương Không Độc Đan, Đại Hạ vương triều dựa vào cái gì dám nói mình có đan phương Không Độc Đan?
Lỡ là giả thì sao? Hoặc có khi đó chỉ là một đan phương trên lý thuyết, ra thực tế không thể nào luyện ra nổi, một vật như vậy, không thể bằng được cực mỏ.
Trừ phi có một ngày, Đại Hạ vương triều luyện ra được không độc đan thật, và còn là với số lượng lớn, như thế, các đại vương triều mới bị động tâm, có khi còn lật mặt với nhau để đi giành giật.
Nếu không, chỉ dựa vào mấy câu nói của một hai người, chắc chắn là có đan phương Không Độc Đan, rồi bỏ bao nhiêu công sức, tiền của đi giành giật nhau, đó không phải là tốt cho giang sơn xã tắc.
Loại chuyện tương tự như vậy đã từng xảy ra rồi, hồi ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chac-chang-co-ai-cam-thay-tu-tien-kho/1455370/quyen-4-chuong-224.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.