Bên ngoài đại điện.
Xuất hiện ba bóng người.
Trường Minh và Bạch Liên đều xuất hiện ở nơi này.
"Trường Minh, Bạch Liên, sao hai người quay lại? Không phải Tinh Hà sư huynh bảo các ngươi đi về à?"
Một người trong bọn kêu lên.
Diệp Tinh Hà bước lên chắn trước mặt họ, giơ tay lên, ý bảo mọi người im lặng.
Vì ở ngoài đại điện lúc này, không phải chỉ có hai người kia xuất hiện.
Mà là ba người.
Đám Diệp Tinh Hà im bặt, căng thẳng nhìn ra ngoài đại điện.
Trường Minh và Bạch Liên đang run rẩy.
Bọn họ mới vừa đi ra, thì gặp phải một người.
Một lão già.
Lặng lẽ đứng ở ngoài đại điện, như một âm hồn, làm người ta thấy sợ và bất an.
"Tiền bối!"
"Chúng ta chỉ là vô tình xông vào, mong tiền bối thứ tội."
"Chúng ta là Tuần sát sứ Giám Thiên Viện, gia sư là Âu Dương Nguyên Tu, mong tiền bối cho gia sư chút mặt mũi."
Diệp Tinh Hà mở miệng, báo thân phận.
Hắn sợ không còn cơ hội để nói, nên phải nói liền, để khỏi dẫn tới hiểu lầm không cần thiết.
"À."
Một tiếng cười khẽ hờ hững, làm đám Diệp Tinh Hà rợn cả tóc gáy.
Đối phương không nói chuyện, một tiếng cười đó, làm mọi người vô thức thấy sợ.
"Mong tiền bối thứ lỗi, nếu tiền bối không đồng ý cho bọn ta biết, bọn ta sẽ tự hủy trí nhớ."
Diệp Tinh Hà tiếp tục nói.
Hắn thà tự hủy trí nhớ của mình, chỉ mong đối phương bỏ qua cho bọn họ.
Người kia từ từ xuất hiện.
Là một lão già.
Tóc tai bù xù.
Trông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chac-chang-co-ai-cam-thay-tu-tien-kho/1455364/quyen-4-chuong-219.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.