Tửu lầu.
Đám bằng hữu của Hứa Lạc Trần vô cùng bối rối.
Nghiêm khắc, nghiêm khắc, nghiêm khắc hơn nữa?
Nâng cao, nâng cao, nâng cao hơn nữa?
Ngươi muốn chỉnh chết chúng ta sao?
Lão Hứa, thường ngày bọn ta đã đắc tội ngươi à?
Nếu có, hãy để ông trời già tới trừng phạt chúng ta, chứ ngươi đừng làm thế.
Vốn đã chuyên thi rớt, giờ ngươi còn bảo làm nghiêm khắc thêm, bọn ta biết lấy gì vượt qua kiểm tra?
Mọi người bối rối, không biết phải làm gì.
Những người đứng ở đây đều là đại nhân vật, quả thực không biết phải nói gì.
Diệp Bình lên tiếng.
"Sư huynh, sư đệ sao dám đảm nhiệm làm quan chủ khảo? Có huynh ở đây rồi, đệ thực là không dám." Diệp Bình đáp.
Nếu là người khác, ngay cả có là Từ Thường tới dự thi, hắn cũng không sợ cái gì.
Nhưng mà đây là Hứa Lạc Trần tới dự thi, hắn không dám đâu.
"Có gì mà không dám?"
"Tiểu sư đệ, trong ba người đi nhất định có một người là sư phụ ta."
"Dù lần này, sư huynh cũng tham gia khảo hạch, nhưng triều đình đã sắp xếp như vậy, đệ cứ làm theo ý của triều đình đi."
"À phải, sư huynh nói câu cuối này. Đệ nhất định không được mở cửa sau, phải làm thế nào, thì cứ làm thế ấy, đệ nhất định phải dùng cách thức nghiêm khắc nhất để khảo hạch sư huynh, biết chưa!"
Hứa Lạc Trần nghiêm túc đáp lại, nói mà trong lòng y muốn khóc.
Móa nó, ta ăn no không có chuyện làm sao, sao lại đi nói cái này làm gì hả!
Sao tự nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chac-chang-co-ai-cam-thay-tu-tien-kho/1455358/quyen-4-chuong-215.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.