Thanh Vân Sơn Mạch.
Vương Trác Vũ đang rất vui vẻ.
Y đã vượt qua kì kiểm tra Trận Pháp Sư sơ khảo.
Tháng sau sẽ được tham gia kiểm tra chung khảo.
Chỉ cần vượt qua kì kiểm tra chung khảo, sẽ trở thành Trận Pháp Sư chính thức.
Sau đó, đi bố trí trận pháp cho người ta, ít thì kiếm bảy tám miếng Linh Thạch, nếu gặp được chủ sộp, không chừng sẽ được hơn mười miếng Linh Thạch.
Hơn nữa Thanh Vân Đạo tông có quy tắc, tiền kiếm ra chia 4:6, tông môn sáu mình bốn, sau mười năm học có sở thành, thì tông môn bốn mình sáu.
Nghĩ tới đây, Vương Trác Vũ càng thêm vui sướng.
Hiện giờ, lúc nào cũng đau khổ trông mong, đừng nói Linh Thạch, trên người y chả có được mấy lượng hoàng kim, lần này xuống núi tham gia khảo hạch, là Thái Hoa đạo nhân nổi lòng từ bi, cho y hai mươi lượng hoàng kim làm lộ phí.
Nên Vương Trác Vũ tràn đầy mong đợi với tương lai.
Lúc đang đi lên núi, y nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Là Diệp Bình à.
Vương Trác Vũ kinh ngạc.
Không phải Diệp Bình đi tham gia Thanh Châu đại hội kiếm đạo à? Sao về nhanh vậy?
Vương Trác Vũ buộc miệng kêu to.
"Là tiểu sư đệ phải không?"
Theo tiếng nói vọng tới.
Trong núi.
Diệp Bình đang chú tâm suy nghĩ giật mình.
Hắn đang đứng ở sườn núi, có lẽ là vì quá nhớ về tông môn, nên không phát giác ở phía xa có người.
Diệp Bình quay đầu qua, mặt đầy vui mừng.
"Vương sư huynh."
Diệp Bình mừng rỡ, hơn hai tháng không nhìn thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chac-chang-co-ai-cam-thay-tu-tien-kho/1455247/quyen-3-chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.