Thanh Vân Cổ Thành.
Mấy trăm người được giải cứu vẫn còn trong chấn động.
Vốn đều đã tưởng mình chết chắc rồi, không ngờ Diệp Bình như thần binh hạ phàm, chỉ bằng một kiếm, đã giết sạch cả mấy trăm giáo đồ của Ma Thần Giáo.
Thực lực như vậy, bảo sao bọn họ không chấn động?
Nhất là lời nói của Diệp Bình càng tạo nên một hình tượng vô cùng to lớn trong lòng họ.
"Diệp sư huynh vô địch."
"Diệp sư huynh là tuyệt thế mãnh nam."
"Chúng ta đa tạ Diệp sư huynh."
Đến khi bọn họ lấy lại tinh thần, thì thi nhau kêu lên phấn khởi, trên mặt ai cũng toát ra sự hưng phấn và kích động khó tả.
Nhưng thân ảnh Diệp Bình đã biến mất, hắn không ở lại, mà dũng cảm tiến tới, không sợ nguy hiểm.
Nhìn theo bóng lưng Diệp Bình biến mất, mắt chúng nữ tu đều tỏa ánh sáng long lanh, không biết phải hình dung Diệp Bình như thế nào nữa.
Nhưng các nàng biết, nếu vẫn tiếp tục ở lại đây, nhất định sẽ gặp nguy hiểm, chi bằng tranh thủ thời gian rời khỏi đây mới là việc cần phải làm.
Xa xa.
Tốc độ Diệp Bình cực nhanh, cả mười đạo Chúc Long tiên khiếu đều mở ra, hấp thu thiên địa linh khí, khôi phục pháp lực đã bị tiêu hao.
Mỗi lần thi triển Tứ Lôi kiếm thế, cơ thể sẽ bị tiêu hao một phần năm pháp lực, nếu không mở Chúc Long tiên khiếu, e là không thể xuất liên tục được.
Nhưng Diệp Bình không ngốc, hắn biết ở trong Thanh Châu Cổ Thành có rất nhiều giáo đồ Ma Thần giáo, trong đó có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chac-chang-co-ai-cam-thay-tu-tien-kho/1455239/quyen-2-chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.