Đại hội kiếm đạo.
Tất cả đều rất bình thường.
Cho tới khi, bầu trời tung xuống những cánh hoa đào.
"Có chuyện gì thế?"
"Sao lại có hoa đào?"
"Sao vậy?"
Mấy chục ngàn tu sĩ tới xem chiến hơi bối rối.
Bọn họ không biết chuyện gì xảy ra, chỉ thấy hoa đào bay đầy trời, rơi đầy xuống đất.
Đang ngồi nhìn lên chiến đài.
Diệp Bình nhìn cảnh ấy, chẳng biết tại sao, hắn bỗng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Là Đại sư huynh tới."
Diệp Bình mở miệng, làm Lý Ngọc hơi kinh ngạc.
Nhưng Lý Ngọc còn chưa kịp hỏi.
Bất chợt, một giọng nói chậm rãi vang lên.
"Ba trăm vạn Kiếm Tiên trong thiên hạ, gặp ta thì đều phải phục tùng."
Theo âm thanh vang lên.
Trên đường chính, có một bóng người xuất hiện.
Không sai, là Tô Trường Ngự.
Cách đó không xa.
Tô Trường Ngự mặc Bạch Hạc trường bào đẹp đẽ, phong thần tuấn lãng, mặt như quan ngọc, mỗi cử chỉ đưa tay nhấc chân đều mang theo phong thái cao nhân khó tả.
Trong thoáng chốc, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào Tô Trường Ngự.
Hoa đào bay đầy trời, khiến đại hội kiếm đạo trở nên tình thơ ý hoạ.
Tô Trường Ngự như một người bước ra từ trong tranh, khiến biết bao nữ tử si mê.
"Đẹp trai quá! ! ! ! Trường Ngự sư huynh đẹp trai quá! ! !"
"Ta chết rồi, ta chết rồi, ta chết rồi, soái chết ta rồi."
"Ahhh, sao trên thế gian này lại có một nam tử anh tuấn như thế."
"Tuy Trường Ngự sư huynh soái tới xé trời, nhưng ta vẫn cảm thấy tiểu sư đệ thích hợp hơn."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chac-chang-co-ai-cam-thay-tu-tien-kho/1455232/quyen-2-chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.