Đêm khuya.
Vòm trời như mực.
Tô Trường Ngự đứng trên mái hiên, một mình lặng lẽ nhìn chằm chằm lên ánh trăng.
Trên này gió rất to, hắn hối hận vì đã lên đây, nhưng vì để duy trì phong phạm cao nhân, hắn phải làm như vậy.
Ánh trăng nhàn nhạt vung vãi bên người, lên vạn vật.
Cảnh sắc rất đẹp, đẹp tới mức làm cho người ta say mê.
Trên mái hiên, Tô Trường Ngự yên lặng suy nghĩ.
Hắn mãi mà không sao quên được chuyện đã xảy ra hôm nay.
Cảm giác được vạn người chiêm ngưỡng đó đến tận bây giờ vẫn còn chưa tiêu tán.
Cảm giác ấy vô cùng sung sướng, nhưng Tô Trường Ngự biết tất cả những điều ấy đều chỉ là biểu hiện giả dối mà thôi.
Bởi vì nói thế nào, ngươi cũng chỉ là một phế vật.
Không có khả năng lần nào cũng có tiểu sư đệ cứu đỡ!
Trong đầu Tô Trường Ngự hiển hiện một câu hỏi.
Tại sao mình đẹp trai như vậy, mà tư chất lại bình thường?
Vì sao, Diệp Bình trông rất bình thường, mà tư chất lại nghịch thiên như vậy?
Khốn nó chứ.
Tô Trường Ngự vô cùng khó chịu.
"Chẳng lẽ, mình thật sự không thích hợp luyện kiếm?"
Trong lòng Tô Trường Ngự rất thắc mắc.
"Không! Tô Trường Ngự, ngươi nhất định không được chịu thua, ngươi tuyệt đối là một thiên tài kiếm đạo, chỉ là kiếm thuật ngươi tu luyện không thích hợp với ngươi mà thôi, Thánh Nhân có nói, thứ thích hợp với mình, mới là tốt nhất."
"Tô Trường Ngự, ngươi phải tin tưởng vào bản thân mình, nhất định không được từ bỏ giấc mộng trở thành kiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chac-chang-co-ai-cam-thay-tu-tien-kho/1455220/quyen-2-chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.