Trong phòng.
Hai mắt Tô Trường Ngự đầy mong đợi.
Thậm chí hắn còn cảm thấy hơi hồi hộp.
Hai bức tranh nha.
Hai bức này bán được ít nhất cũng phải mấy vạn lượng hoàng kim ấy nhỉ! Có khi được cả mười vạn lượng ấy chứ!
Nếu quả thật bán được mười vạn lượng hoàng kim.
Ôi trời ơi ~ Thanh Vân Đạo Tông sẽ bay lên ngay.
Nghĩ tới đây, Tô Trường Ngự không nhịn được đứng dậy.
Hứa Lạc Trần cũng đang rất hài lòng.
Khúc mắc trong lòng được giải quyết, nụ cười biến mất mấy ngày nay đã trở lại trên mặt y.
Rất hạnh phúc, rất hạnh phúc, ha ha ha ha ha.
Ân sư vỡ lòng của luyện đan sư tuyệt thế!
Ha ha ha ha ha! Hì hì hì hì hì hì! Ha ha ~ cất cánh!
Hứa Lạc Trần hài lòng tới mức miệng hơi méo cả đi.
Nhất là khi nghĩ tới việc đại sư huynh sẽ ngợi khen thơ mình làm, miệng y càng méo thêm.
"Có chưa?"
Tô Trường Ngự ở sau lưng giục.
"Có, có."
Hứa Lạc Trần lôi từ trong đầu giường ra một bức họa.
Sau đó đi tới trước mặt Tô Trường Ngự, nhưng không mở tranh ra ngay, mà nhìn Tô Trường Ngự cười.
"Đại sư huynh, đợi tí nữa huynh nhìn thấy bức họa này, nhất định huynh phải dùng thái độ nghiêm khắc nhất để đánh giá cho đệ, tuyệt đối không được bởi vì đệ là sư đệ của huynh mà lưu tình."
Hứa Lạc Trần vừa cười vừa nói.
Tô Trường Ngự nghe y nói thế, có chút không hiểu.
Đánh giá?
Đánh giá cái gì?
Hắn chợt cảm thấy có gì đó không ổn.
"Mau mở ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chac-chang-co-ai-cam-thay-tu-tien-kho/1455185/quyen-1-chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.