"Ba!" Tử Thất Thất càng nhíu chặt mày hơn, rõ ràng đã là phụ nữ 30 tuổi thành thục, vậy mà biểu tình lúc này lại như một đứa bé cực kỳ đáng yêu. Cô dẩu môi, hờn dỗi nói, "Ba cười con, con không để ý tới ba nữa!"
"A? Con không để ý tới ba sao?" Mặc Hình Thiên cười vui vẻ, nhìn vào ánh mắt dao động của cô.
"......" Tử Thất Thất trầm mặc nhìn ông, hai gò má ửng hồng, có chút xấu hổ.
"Được rồi được rồi, ba không làm khó con. Như vậy...... Nói nghiêm chỉnh nào, con muốn biết điều gì? Nói đi!" Mặc Hình Thiên dù nghiêm túc nhưng vẫn rất hiền lành.
Tử Thất Thất ngồi thẳng dậy, sau đó có chút nặng nề nhìn ông, nói, "Ba, mười hai năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ba không phải đã nhảy lầu tự sát rồi sao? Tại sao giờ ba vẫn còn sống?"
Mặc Hình Thiên cười hiền hòa nói, "Mười hai năm trước, vào một buổi tối có người lẻn vào nhà muốn giết ba với mẹ con, may là chúng ta sớm đã có chuẩn bị, tránh thoát được một kiếp này!"
"Sớm đã có chuẩn bị?" Tử Thất Thất nghi ngờ, hoàn toàn không hiểu.
"Đúng vậy! Ba nghĩ con hẳn đã biết được thân phận thật sự của ba với mẹ con, chúng ta thật ra đều là người trong hắc đạo, ba đã từng là long đầu hắc đạo, mà mẹ con lại là một cao thủ tạo hàng giả, rất nhiều tranh chữ, bảo thạch, cổ đổng trộm được đều là bà ấy phụ trách chế tạo ra hàng giả, sau đó thay thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-toi-roi-me-chay-mau/3269055/chuong-338.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.