Mặc Tử Hàn, Mặc Thâm Dạ, Tử Thất Thất, Phương Lam, bốn người đồng thời lắng nghe, nhìn bộ dáng mơ hồ ngay lúc này của hắn đều cười tà ác.
"Ai...... Không nghĩ tới nha, còn nhỏ tuổi cũng đã hiểu được phong hoa tuyết nguyệt rồi, thật là có phong phạm của bác năm đó a!" Mặc Thâm Dạ nói.
"Ách...... Thiên Tân, chuyện này đối với con có lẽ còn sớm, con ngàn vạn lần không nên học thứ này a!" Mặc Tử Hàn nói.
"Thiên...... Con đang làm cái gì đây? Quần áo xốc xếch, con còn ra thể thống gì nữa?" Tử Thất Thất nói.
"Ừ...... Quả nhiên là cha nào con nấy, gien di truyền quả nhiên rất cường đại, có thời gian tôi nhất định phải hảo hảo nghiên cứu một chút!" Phương Lam nói.
Mặc Thiên Tân không hiểu ra sao nhìn bọn họ, nghe những lời khó hiểu của bọn họ, không nhịn được chau mày.
Bỗng nhiên!
Hai mắt hắn nhìn đến Tuyết Lê trên người mình, trong đầu nhớ lại chuyện tối ngày hôm qua, mà bây giờ cái áo ngủ có hình hoạt họa lại bỉ mở vạt áo, trực tiếp lộ ngực của mình, hơn nữa còn bởi vì đồ ngủ bị nới lỏng, cho nên lộ ra vai bên phải, hoàn toàn một bộ dáng quần áo xốc xếch...... Còn cả Tuyết Lê nằm trên người hắn, lúc bọn họ vừa mới vào, cô bé ấy mặc dù quần áo còn nguyên, nhưng lại cực kỳ thân mật bò tới nơi tim Mặc Thiên Tân ngủ say, dường như quần áo do cô bé trong mộng tùy tiện cởi ra, chính là vì có thể nghe rõ hơn tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-toi-roi-me-chay-mau/3268974/chuong-257.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.