Ba năm sau.
“Cha, cha…… ” Lăng Nhược Nhược rơi lệ đầy mặt gục trước giường, bên cạnh Lăng Chí Tôn bảy tuổi, cũng đang khóc hít hà không thôi.
Lăng Sơn thần sắc mệt mỏi nằm trên giường, cặp mắt già đục ngầu nhìn một lớn một nhỏ cạnh giường, cư nhiên lén lút lộ ra nụ cười hạnh phúc.
“Nhược Nhi, cục cưng, Lăng Sơn ta lúc sinh thời có các con làm bạn, đã thỏa mãn, thỏa mãn rồi.” Lăng Sơn thì thào nói, còn có chuyện hạnh phúc hơn bản thân có con cháy tiễn mình đoạn đường cuối cùng đâu, ông trước khi chết còn có con gái và cháu trai tiễn, quả thật rất thỏa mãn.
“Cha, cha đừng nói như vậy, cha nhất định sẽ khỏe lên, nữ nhi cần cha , cục cưng cũng cần cha a. Cha, chớ đi, chớ đi.” Người thân thiết trong thế giới này sắp rời nàng mà đi, lòng của nàng thật khổ sở, rất khổ sở.
Lăng Nhược Nhược nước mắt chảy ào ào, ba năm, nàng và bé đã sống với Lăng Sơn được ba năm. Trong ba năm này, Lăng Sơn luôn yêu thương nàng, hơn hẳn đứa con gái ruột của ông, đối với bé cũng luôn chiều chuộng. Cuộc sống ông như luôn vây quanh bọn họ, tận lực vừa lòng bọn họ hết thảy.
“Nhược Nhi, đừng khóc, sinh tử có mệnh, cha sống cũng đã đủ lâu, cha đã muốn thỏa mãn. Cha cả đời này, ở đoạn đường cuối cùng, có con cùng cục cưng, con không biết cha cao hứng bao nhiêu đâu. Cha thực sự rất hạnh phúc.” Lăng Sơn cố gắng nói với nàng, ông thực đã sắp gượng không nổi, nhưng ông thật sự không nỡ nhìn nàng khóc thương tâm khổ sở như vậy.
“Cha, con luyến tiếc cha a, con luyến tiếc cha.” Sinh ly
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527396/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.