“Không thể, nàng hết lần này đến lần khác thương tổn ngươi và cục cưng, bổn vương không thể buông tha nàng.” Tát Nhãn là người thứ nhất lên tiếng phản đối, hắn ngàn vạn lần không đồng ý dễ dàng buông tha cho nữ nhân ác độc kia như vậy.
Tát Hoàn cũng không nói gì, gật gật đầu, không giết cũng có thể, nhưng không thể cứ như vậy buông tha nàng.
Lăng Nhược Nhược kỳ thật trong lòng rất phức tạp, không giết nàng ta, kỳ thật cũng khó nuốt trôi nỗi hận trong lòng, nhưng nếu giết thì có ích gì? Sẽ hết giận sao? Sẽ giải hận sao? Còn Tát Duệ thì làm sao bây giờ? Hắn còn nhỏ, biết được mẹ mình là người như vậy, hắn biết chấp nhận thế nào, lại biết thừa nhận kết cục đó ra sao?
“Thả nàng đi, vì Duệ Nhi.” Nàng nhẹ giọng nói, ôm chặt bé vào lòng, nàng tin tưởng con cũng nghĩ như vậy, đứa nhỏ không có mẹ đều thực đáng thương.
“Này…… ” Huynh đệ hai mặt nhìn nhau, không nghĩ tới nàng sẽ có quyết định như vậy.
Lúc này, một bóng dáng nhỏ nhắn đi từ ngoài phòng vào, đến trước mặt Lăng Nhược Nhược, quỳ xuống, khóc nói: “Mẫu phi, cám ơn mẫu phi không giết, Duệ Nhi cám ơn mẫu phi buông tha nương của con.”
Tát Duệ? Ba người chấn động, thật không ngờ cuộc nói chuyện đã bị hắn nghe hết. Lăng Nhược Nhược một tay ôm bé, một tay ngồi xổm xuống nâng hắn dậy.
“Duệ Nhi, là lỗi của người lớn, không liên quan đến con, con là vô tội, con không có sai. Chuyện của mẹ con, mẫu phi nhất định sẽ cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527389/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.