Tát Hoàn ăn nói khép nép, nhưng vẫn không được Lăng Nhược Nhược tha thứ, điều này khiết hắn cực kì uể oải. Hắn thực giận dữ, hận không thể lập tức giết Vũ Sương Nhi, để giải hận cho mình, và để giải hận cho Lăng Nhược Nhược.
Bé vẫn kề cận nàng, gắt gao ôm, không chịu xuống dưới, lại càng không nguyện ý rời khỏi nàng, đến lúc đượ ôm trở về vương phủ, thấy Tát Duệ cũng không chịu cho lại gần, chỉ rúc đầu vào người nàng, không nói lời nào.
Tát Hoàn thấy Tát Duệ, hung tợn trừng mắt nhìn hắn một cái, trong lòng không khỏi nghĩ, mẹ nào con nấy, tình cảm yêu thương đối với Tát Duệ lập tức tản mác, không còn tồn tại. Trong lòng chỉ cảm thấy chán ghét, cùng không kiên nhẫn.
“Ngươi đi ra ngoài đi, nơi này không cần ngươi ở lại.” Tát Hoàn ác thanh ác khí ra lệnh, như thể bởi vì Tát Duệ tới gần sẽ khiến tâm tình của mẹ con Lăng Nhược Nhược lại càng không tốt.
Lăng Nhược Nhược chỉ lo bé trong lòng, không có rảnh để ý đến Tát Hoàn đối đãi Tát Duệ thế nào, lặng lẽ vào trong phòng nghỉ ngơi.
Tát Duệ mẫn cảm nhận ra Tát Hoàn không thích hắn, mà đệ đệ rốt cuộc trở lại cũng không muốn để ý tới hắn, trong lòng bỗng cảm thấy thật ủy khuất.
Bên kia, Tát Nhãn áp giải Vũ Sương Nhi và những người khác đến quan phủ, tống bọn họ vào nhà lao, xong xuôi mới vội vàng chạy đến Ninh Vương phủ báo tin.
“Duệ Nhi tham kiến Vương thúc.” Tát Duệ thấy Tát Nhãn vội vội vàng vàng chạy đến,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527387/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.