Tát Hoàn mặt mày xanh mét đứng ngoài cửa, đoạn đối thoại của các nàng, hắn đều nghe hết. Hắn vạn vạn không ngờ, Vũ Sương Nhi cư nhiên mắng Lăng Nhược Nhược, thậm chí khẩu không trạch ngôn, hắn tựa hồ nhìn lầm nàng rồi, tựa hồ chưa bao giờ chân chính hiểu rõ nàng.
“Vương gia.” Vũ Sương Nhi thấy Tát Hoàn, tựa như chuột thấy mèo, người như rụt lui, khuôn mặt xinh đẹp thoắt một cái đỏ bừng.
“Đừng gọi bổn vương, bổn vương thật sự nhìn lầm ngươi rồi, tiện nhân là do ngươi mắng sao? Ngươi mới là tiện nhân, nói ra những lời không đạo đức như vậy.” Tát Hoàn thực tức giận, Vũ Sương Nhi đã đạp đến chỗ đau của hắn, chuyện Lăng Nhược Nhược từng có gian tình với cả ba huynh đệ chính là miệng vết thương của hắn, chỗ đau của hắn. Vũ Sương Nhi nói cái gì không nói, lại nói ra chuyện như vậy, còn bị hắn nghe được.
Tát Duệ thực sợ hãi, hắn chưa từng thấy phụ vương tức giận như vậy bao giờ. Phụ vương bình thường tuy nghiêm khắc, nhưng chỉ là bất cẩu ngôn tiếu thôi, mà hiện tại là thật giận dữ, giống muốn giết người. Thân mình bé nhỏ của hắn nhịn không được nhích sát lại gần Lăng Nhược Nhược.
Lăng Nhược Nhược ôm lấy Tát Duế, quay mặt hắn vào lòng mình, sau đó mới mở miệng nói: “Vương gia, đừng phát hỏa lớn như vậy, dọa đến Duệ Nhi. Chuyện của người lớn, đừng dọa đến tiểu hài tử.” Nàng vẫn là không đành lòng, đứa nhỏ là vô tội, dù thế nào cũng nên để hắn biết mình đã lớn lên trong thế giới nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527368/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.