Cục cưng cuối cùng không khóc không nháo, cũng không còn kêu đòi mẹ nữa. Mọi người kìm lòng không đậu hai mặt nhìn nhau, thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Tát Duệ hiện tại cảm thấy đệ đệ thật đáng thương, hắn còn có mẫu phi bên cạnh, nhưng đệ đệ thì không có, trong lòng không hề đố kỵ bé, ngược lại âm thầm thề phải bảo vệ bé.
Hoa mụ mụ mấy lần muốn nói lại thôi. Cả buổi, nàng cứ muốn nói lại không dám nói, không biết thế nào mới tốt, không khỏi sầu mi khổ kiểm.
Biểu tình của nàng tình cờ bị Tát Hoàn trong lúc vô ý nhìn thấy, cảm thấy kì lạ, nghĩ lại cảm thấy hay là Hoa mụ mụ biết cái gì? Vì thế, vội vàng mở miệng nói: “Hoa mụ mụ, hình như có gì muốn nói với bổn vương, có gì ngươi cứ thẳng thắn nói, không cần che lấp.”
“Không, ách, không có gì. Không đúng, có, ừm, vì sao Tiểu Vương gia lại rơi xuống nước? Hắn chỉ là một đứa nhỏ, chẳng lẽ bên cạnh không có nha hoàn hay thị vệ hầu hạ?” Hoa mụ mụ ấp a ấp úng, sắc mặt khó coi, trong lòng cả kinh, mãi một lúc mới đem lời nói hết. Nói xong, nàng không yên bất an trộm liếc nhìn Tát Hoàn một cái, sợ chọc hắn tức giận, chính mình sẽ không có kết cục tốt.
Tát Hoàn kỳ thật đã sớm phát giác, chẳng qua bởi vì hắn vẫn nóng vội vướng bận bé, giờ đầu óc mới được rảnh rỗi, hiện tại nghe Hoa mụ mụ hỏi như vậy, đáy lòng nghi hoặc cùng cơn tức lập tức liền lủi lên.
“Bổn vương sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527352/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.