Nếu Lăng Nhược Nhược biết bé đã bị trúng độc thủ, chết sống gì nàng cũng phải mang bé đi, nhưng rốt cuộc nàng đã nghĩ sai rồi, cứ nghĩ tất cả mọi người đều xem mình là mục tiêu, bé tạm thời vẫn an toàn.
Nàng còn đang suy tính biện pháp, nghĩ cách mang bé đi ra, vừa có thể an toàn rời đi kinh thành, vừa khiến những người này vĩnh viễn rời xa cuộc sống của mình.
“Tiểu thư, hay là, ta lại đến vương phủ một chuyến?” Hoa mụ mụ thấy nàng mặt co mày cáu, vội vàng đề nghị.
Lăng Nhược Nhược ngẫm lại, tựa hồ trước mắt chỉ có biện pháp này, nàng cũng muốn biết cục cưng sống có được không, có nhớ mẹ không.
“Hoa mụ mụ, được rồi, bất quá ngươi phải cẩn thận một chút, đi nhanh về nhanh. Đừng để nàng ta phát hiện.” Nàng đồng ý nói, hiện tại nàng còn chưa nghĩ ra cách trị tội Vũ Sương Nhi, cho nên không dám hành động thiếu suy nghĩ. Hiện tại thực đáng buồn a.
Hoa mụ mụ tin tưởng mười phần cười nói: “Tiểu thư yên tâm, ta trà trộn giang hồ nhiều năm, khi gặp phải nguy hiểm đều trốn nhanh hơn người khác, ta sẽ rất nhanh trở về.” Nói xong, nàng vội vàng xuất môn tìm cỗ kiệu, kích động đi về hướng Ninh Vương phủ.
Lăng Nhược Nhược nhìn Hoa mụ mụ đi xa, không biết vì sao, hôm nay tâm tình nàng cứ mãi bất an, giống như có chuyện lớn gì đó đã xảy ra.
…
Ninh Vương phủ.
“Mẫu phi, con phải đến chỗ đệ đệ.” Cầm trái cây chín mọng, Tát Duệ vội vàng nói với Vũ Sương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527348/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.