“Tiểu thư, ngươi không có việc gì, ta mừng quá!” Hoa mụ mụ nhìn nàng từ trên xuống dưới, mắt chảy cả nước mắt ra, vội vàng lấy khăn tay lau.
Lăng Nhược Nhược cũng rất cao hứng, bởi vì dù trải qua một phen nguy hiểm, nàng vẫn hữu có kinh vô hiểm, nay về được tới kinh thành, không biết có thể được đại nạn không chết, tất có hạnh phúc cuối đời?
“Cục cưng hiện tại thế nào? Nghe nói là theo Vương gia hồi phủ.” Nàng vẫn vướng bận bé, lần này cần trở về cũng vì nguyên nhân này.
Nhắc tới đến bé, Hoa mụ mụ nguyên lai hưng phấn thần sắc lập tức trầm xuống, sốt ruột nói: “Tiểu thư, vị Vương phi đã bắt ngài cũng là người đã bắt ta. Ta hôm nay đạ gặp nàng ở trong Ninh Vương phủ, nàng cũng đã cảnh cáo ta. Hiện tại, chúng ta phải làm sao bây giờ a? Tiểu thiếu gia đang ở trong vương phủ, lỡ bị…… ” Nàng nói không được nữa, sợ bé bị hạ độc thủ.
Lăng Nhược Nhược làm sao không biết, nàng làm sao không lo lắng, nhưng nếu nàng lại xuất hiện, tất sẽ khiến cho huynh đệ bọn họ tranh chấp, hơn nữa nàng không muốn đối mặt với Tát Hoàn và Tát Nhãn. Con là con của Tát Nhãn, mà người sống cùng với nàng lại là Tát Hoàn, nàng tựa hồ đã chiếm lấy hai huynh đệ, chỉ mới tưởng tượng thôi liền cảm thấy không thoải mái.
“Tiểu thư…… ” Thấy nàng không nói lời nào, Hoa mụ mụ vội vàng gọi.
“Ta đã biết, ta sẽ nghĩ biện pháp.” Lăng Nhược Nhược từ trầm tư hồi tinh thần lại, mỉm cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527346/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.