Sau khi gặp Vũ Sương Nhi, Hoa mụ mụ đương nhiên không dám ở lâu trong vương phủ, lại càng sợ Vũ Sương Nhi sẽ tìm đến Hoa Tụ Lâu diệt khẩu.
“Vương phi, nếu không có việc gì, thuộc hạ đưa Hoa mụ mụ đến đi dạo nơi khác.” Hai thị vệ cũng không muốn ở lâu trước mặt Vũ Sương Nhi, dù sao đứng lại nói chuyện với nữ quyến lâu qua sẽ không tốt lắm.
Vũ Sương Nhi tao nhã gật gật đầu, mỉm cười nói: “Đi đi. Hoa mụ mụ nếu rảnh, hãy đến vương phủ nhiều một chút, nói chuyện với bổn vương phi, kể cho bổn vương phi nghe vài chuyện thú vị thanh lâu.”
“Vâng, vâng, Vương phi, ta đã biết.” Hoa mụ mụ biết nàng ta đã nhằm vào mình, mồ hôi lạnh tuôn rơi, ướt đẫm lưng và trán, nàng hận không thể mọc một đôi cánh lập tức rời đi địa phương quỷ quái này, đi xa khỏi nữ nhân khủng bố.
Theo lý, lấy kinh nghiệm từng trải của Hoa mụ mụ, hẳn là không sợ Vũ Sương Nhi mới đúng. Nhưng mà, ngay cả Hoa mụ mụ, một người tinh ranh như hồ ly, kỳ thật cũng không rõ, vì sao đáy lòng lại sợ hãi Vũ Sương Nhi đến như vậy. Là vì gia tộc của nàng ta? Hay là vì địa vị của nàng ta? Hoặc là vì nàng ta rất ngoan độc? Trong chốc lát, Hoa mụ mụ thực không rõ ra sao.
Ba người vội vàng cáo lui, hai thị vệ định đưa Hoa mụ mụ đi dạo đến nơi khác. Nhưng Hoa mụ mụ thực tình không còn tâm tư, nàng khẩn cấp muốn rời đi nơi này. Vì thế, nàng lấy cớ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527344/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.