Hoa mụ mụ tựa như một người đột nhiên bị trúng gió, càng giống một người bỗng dưng đụng phải quỷ, ngay dưới ánh mặt trời chói chan lãi run rẩy cả người.
Hành vi khác thường của nàng lập tức khiến cho hai thị vệ đi cùng chú ý, khi bọn họ đột nhiên nhìn thấy biểu tình như thể gặp quỷ của Hoa mụ mụ cũng bị giật cả mình.
Hoa mụ mụ tim đập gia tốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, trừng mắt nhìn Vũ Sương Nhi cách đó không xa, nàng cảm thấy cho dù bị phơi dưới trời nắng nóng cũng là âm lãnh.
“Hoa mụ mụ, ngươi làm sao vậy?” Một thị vệ kỳ quái hỏi, không biết vì sao nàng lại đột nhiên chuyển biến lớn như vậy.
“Không, không, có gì.” Hoa mụ mụ có thể nghe được tiếng răng mình va vào nhau, cảm thấy chân mình đều nhanh đứng không nổi.
Thị vệ càng cảm thấy kỳ quái, vừa định hỏi tiếp thì lúc này, Vũ Sương Nhi và Uyển Ngữ lại phát hiện bọn họ.
“Các ngươi đang làm gì ở đây?” Vũ Sương Nhi không nói gì, chính là nhìn bọn họ. Nói chuyện là Uyển Ngữ.
“Bái kiến Vương phi, bái kiến Uyển Ngữ tỷ.” Hai thị vệ thực thông minh tất cung tất kính nói, cúi đầu khom lưng, rất là sợ hãi các nàng.
Hoa mụ mụ thấy mình thực đã bị phát hiện, chỉ cảm thấy thiên toàn địa chuyển, vốn đang định chạy nhanh rời đi, ai ngờ, thiên tính không bằng nhân tính. Hai ả đó rốt cục vẫn phát hiện nàng, mà nàng cũng vạn vạn không dự đoán được, vị Vương phi kia cư nhiên chính là Ninh Vương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527342/chuong-90.html