Tát Nhãn ủ rũ bước ra khỏi tẩm cung của Thái Hậu, ai cũng không giúp được hắn. Chỉ cần nhớ lại cảnh bé ngọt ngào kêu nhị vương huynh là phụ vương, hắn liền khổ sở. Đó là con của hắn, máu mủ của hắn.
“Vương đệ, sao ngươi lại ở đây?” Tát Phong mới vừa từ tẩm cung đi ra, liền thấy Tát Nhãn ủ rũ bước đi, vì thế tò mò kêu to.
“Bái kiến vương huynh.” Tát Nhãn nghe được giọng của Tát Phong, thế này mới phát hiện hắn đang đứng cách mình không xa, vội vàng đi đến trước mặt hắn, cung kính nói. Dù là Hoàng Thượng cao quý nhưng vẫn là vương huynh của mình, ba huynh đệ cũng không vì một nữ nhân mà lạnh nhạt, quan hệ vẫn giống như trước.
Tát Phong mỉm cười, “Ngươi sao lại rảnh đến hoàng cung của ta, không phải đang đi nơi nơi tìm Nhược Nhi sao?” Hắn rất ngạc nhiên, tuy rằng ba huynh đệ đều phân biệt đi tìm Lăng Nhược Nhược, nhưng người tìm tích cực nhất, chỉ sợ là Tát Nhãn và Tát Hoàn.
“Đã tìm được tiểu bảo bảo.” Tát Nhãn vô cùng uể oải nói.
“Trẫm biết.” Việc này Tát Phong đã sớm thu được tin tức, còn biết cục cưng được Nhị đệ mang về, Tam đệ thì chạy tới đòi người.
Tát Nhãn nói tới đây lại tức giận: “Cục cưng không muốn theo ta về, đã vậy còn nhận nhị vương huynh làm phụ vương. Cho nên, ta chỉ có thể đến tìm mẫu hậu.” Hắn đem mục đích mình đến hoàng cung nói ra.
Tát Phong nghe xong, bừng tỉnh đại ngộ, nguyên lai là như vậy, cũng khó trách. “Việc này không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527340/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.