“Tiểu thư.”
Lão nhân nhận ra nàng, như vậy nàng quả thật là người của Lăng phủ này.
“Lão bá.” Lăng Nhược Nhược xả ra một cái tươi cười chân thành, nhẹ giọng kêu lên.
Lão nhân nghe nàng xưng hô như vậy, sững sờ nhìn nàng hồi lâu, “Tiểu thư, ta là Phương bá, ngài không nhớ õ lão nô sao?” Hắn run run nói, biểu tình có chút không tin.
Nếu Lăng Nhược Nhược biết lão là ai, nàng sẽ không phải cẩn trọng như vậy, nàng cười cười nói: “Phương bá, ta mất trí nhớ, không nhớ được chuyện trước kia.” Được rồi, đây hẳn là cách giải thích và che dấu tốt nhất đi.
Phương bá nghe vậy, bừng tỉnh đại ngộ, năm gần đây nghe được vài tin đồn về tiểu thư, phỏng chừng là thật. “Tiểu thư, mạng ngươi thực khổ a.” Phương bá đột nhiên nói, nước mắt liền lộp bộp rơi xuống.
“Phương bá, ta không sao, ta muốn gặp cha.” Lăng Nhược Nhược thực thích lão nhân trước mắt, nghe lão nói mấy câu, nàng biết lão là thực quan tâm nàng, hơn nữa con người lão rất thiện lương.
“Tiểu thư, lão gia… chỉ sợ sẽ không chịu gặp ngài.” Phương bá vừa nghe nàng tới tìm Thái Phó, trên mặt liền lộ ra khó xử.
Lăng Nhược Nhược kỳ thật không muốn làm khó lão nhân gia trước mắt, nhưng nàng đến không phải để nhận sai, nàng chính là đi tìm chân tướng, hơn nữa, cha và con gái làm sao có cừu oán a.
“Phương bá, ta có việc tìm cha ta, hôm nay nhất định phải gặp được ông ấy.” Nàng kiên định nói, bước qua lão, tiến vào trong phủ.
Phương bá vừa thấy nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527321/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.